Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

DUYÊN NỢ

Adam và Eva đã từng hạnh phúc.
Khi cả hai chưa ý thức về nhau.
Khi Thượng Đế mơ hồ về nhân thế.
Và thiên đàng còn trái cấm xanh tươi.

Thời gian trôi qua như chớp mắt.
Mở mắt ra - đời có một vết thương.
Tình nghĩa như món nợ không ai đòi,
Luôn day dứt!
Những đứa con - hệ lụy ngọt ngào.
Những trải nghiệm - thiên đàng không có.
Một bài phải học mất 5 năm.

Thượng Đế tạo hai "Con Người Hạnh Phúc"
Ngài chỉ nhầm cho chúng ở chung...
Vườn địa đàng thênh thang đầy trái cấm,
Chỉ hai người bịt mắt tìm nhau.
Rồi đau mãi sau một lần vấp ngã.
Con Người và Hạnh Phúc rời xa.
Thế mới thấy quyền năng Thượng Đế!

Con Người không được phép kết hợp,
Những gì Thượng Đế đã phân chia.

(LHA, 18/3/11)